Phần lớn buổi khám kết thúc bằng vài lời khuyên về lối sống. Và phần lớn lời khuyên đó không được thực hiện — không phải vì không muốn mà vì quá chung để bắt đầu.
Chuyển lời khuyên thành việc cụ thể
Ăn uống điều độ là lời khuyên. Bỏ nước ngọt trong bữa trưa là một việc.
Tập thể dục đều đặn là lời khuyên. Đi bộ hai mươi phút sau bữa tối, từ thứ hai tới thứ sáu, là một việc.
Việc cụ thể thì làm được và kiểm được. Lời khuyên chung thì không.
Hỏi bác sĩ cho cụ thể
Câu hữu ích: nếu chỉ đổi được một thứ thì bác sĩ khuyên em đổi thứ nào trước.
Câu này buộc lời khuyên trở nên cụ thể và có thứ tự ưu tiên.
Đổi từng chút
Đổi một thứ mỗi lần, giữ được vài tuần rồi mới thêm.
Đổi mọi thứ cùng lúc — bỏ thuốc, đổi chế độ ăn, bắt đầu tập — thường bỏ hết sau hai tuần.
Gắn vào thói quen sẵn có
Việc mới gắn vào một việc đã có nếp thì dễ duy trì hơn nhiều.
Đi bộ ngay sau bữa tối. Uống thuốc ngay sau khi đánh răng buổi sáng.
Dựa vào thói quen bền hơn dựa vào ý chí.
Đo được thì giữ được
Ghi lại — số bước, cân nặng, huyết áp, số ngày đã làm được.
Nhìn thấy tiến bộ là động lực mạnh nhất, và nó chỉ thấy được khi có ghi chép.
Khi lỡ bỏ vài ngày
Bắt lại, đừng bỏ luôn.
Bỏ vài ngày là chuyện bình thường và không xoá đi những tuần trước đó. Phản ứng bỏ luôn vì đã lỡ mới là thứ làm hỏng mọi thay đổi.
Nói với người trong nhà
Thay đổi lối sống dễ hơn nhiều khi cả nhà biết và hỗ trợ — nhất là với thay đổi về ăn uống.
Hỏi đáp nhanh
Vì sao lời khuyên về lối sống hay không được thực hiện?
Vì nó quá chung để bắt đầu. Ăn uống điều độ là lời khuyên; bỏ nước ngọt trong bữa trưa mới là một việc làm được.
Nên hỏi bác sĩ câu gì để cụ thể hơn?
Nếu chỉ đổi được một thứ thì bác sĩ khuyên em đổi thứ nào trước. Câu này buộc lời khuyên trở nên cụ thể và có thứ tự ưu tiên.
Vì sao nên đổi từng chút?
Vì đổi mọi thứ cùng lúc thường bỏ hết sau vài tuần. Đổi một thứ, giữ được vài tuần rồi mới thêm thì bền hơn nhiều.
Lỡ bỏ vài ngày thì sao?
Bắt lại, đừng bỏ luôn. Bỏ vài ngày không xoá đi những tuần trước đó — phản ứng bỏ luôn vì đã lỡ mới là thứ làm hỏng mọi thay đổi.